双笋歌送李回兼呈刘四

唐代 李颀
并抽新笋色渐绿,迥出空林双碧玉。春风解箨雨润根, 一枝半叶清露痕。为君当面拂云日,孤生四远何足论。 再三抱此怅为别,嵩洛故人与之说。
bìng chōu xīn sǔn jiàn 绿   jiǒng chū kōng lín shuāng chūn fēng jiě tuò rùn gēn  
zhī bàn qīng hén wèi jūn dāng miàn yún   shēng yuǎn lùn
zài sān bào chàng wéi bié   sōng luò rén zhī shuō