双树海棠

宋代 徐积
独树已难有,双株岂易培。东风三月后,浓艳一时开。 种是鸳鸯骨,根非玳瑁胎。英英万千数,滴滴四三枚。 恐淡添猩血,矜香弃麝煤。鲛绡翡翠眼,宝钿珊瑚杯。 绛节朝真去,丹砂驻貌回。童妆两株色,花格一仙才。 自得骖鸾侣,何烦跨凤台。明珠留汉水,碧洞寄天台。 对举霓裳步,高铺绣被堆。超如御烟雾,势欲摆尘埃。 冶艳皆泥滓,卑枝亦草莱。好临湘水照,莫近宋家栽。 汉殿昭阳宠,唐家学士才。浴终兰液溅,帖就茜罗裁。 惜粉轻匀面,偷霞试点腮。急窥鸾鉴了,齐报玉人来。 不是沾红雪,仍非污落梅。啼痕才彷佛,伫立各徘徊。 真态有如此,深情安在哉。歌阑都不语,舞困可堪推。 淡若疑相犯,烘然笑自媒。画眉郎忽误,挟弹客应猜。 洒绛谁先戏,挥朱亦共陪。差肩奉青帝,联袂踏苍苔。 好被金钱掷,宜兼玉箸催。罗巾如可试,瑶枕谩为灰。 供帐朝还暮,买春琼与瑰。一枝怀旧物,百醮费新醅。 目断秦山远,心分荆渚隈。柔姿谁是偶,温德汝为魁。 绰绰闺房秀,匆匆风雨摧。离歌连理曲,送酒合欢杯。 坠脸殷金谷,冤情怨马嵬。烟波水东去,歧路日西颓。 遗恨传芳草,馀阴伴绿槐。香魂如未散,相吊复相哀。
shù nán yǒu   shuāng zhū péi dōng fēng sān yuè hòu nóng   yàn shí kāi    
zhǒng shì yuān yāng   gēn fēi dài mào tāi yīng yīng wàn qiān shù   sān méi    
kǒng dàn tiān xīng xuè   jīn xiāng shè méi jiāo xiāo fěi cuì yǎn bǎo   diàn shān bēi    
jiàng jié cháo zhēn   dān shā zhù mào huí tóng zhuāng liǎng zhū huā   xiān cái    
cān luán   fán kuà fèng tái míng zhū liú hàn shuǐ   dòng tiān tāi    
duì cháng   gāo xiù bèi duī chāo yān shì   bǎi chén āi    
yàn jiē   bēi zhī cǎo lái hǎo lín xiāng shuǐ zhào   jìn sòng jiā zāi    
hàn diàn 殿 zhāo yáng chǒng   táng jiā xué shì cái zhōng lán jiàn tiē   jiù qiàn luó cái    
fěn qīng yún miàn   tōu xiá shì diǎn sāi kuī luán jiàn le   bào rén lái    
shì zhān hóng xuě   réng fēi luò méi hén cái páng zhù   pái huái    
zhēn tài yǒu   shēn qíng ān zài zāi lán dōu   kùn kān tuī    
dàn ruò xiāng fàn   hōng rán xiào méi huà méi láng xié   dàn yīng cāi    
jiàng shuí xiān   huī zhū gòng péi jiān fèng qīng lián   mèi cāng tái    
hǎo bèi jīn qián zhì   jiān zhù cuī luó jīn shì yáo   zhěn mán wèi huī    
gòng zhàng cháo hái   mǎi chūn qióng guī zhī huái jiù 怀 bǎi   jiào fèi xīn pēi    
duàn qín shān yuǎn   xīn fēn jīng zhǔ wēi róu shuí 姿 shì ǒu wēn   wèi kuí    
chuò chuò guī fáng xiù   cōng cōng fēng cuī lián sòng   jiǔ huān bēi    
zhuì liǎn yīn jīn   yuān qíng yuàn wéi yān shuǐ dōng   tuí 西    
hèn chuán fāng cǎo   yīn bàn 绿 huái xiāng hún wèi sàn xiāng   diào xiāng āi