双双燕 咏燕

宋代 史达祖
过春社了,度帘幕中间,去年尘冷。差池欲住,试入旧巢相并。还相雕梁藻井。又软语、商量不定。飘然快拂花梢,翠尾分开红影。 芳径。芹泥雨润。爱贴地争飞,竞夸轻俊。红楼归晚,看足柳昏花暝。应自栖香正稳。便忘了、天涯芳信。愁损翠黛双蛾,日日画阑独凭。
guò chūn shè le   lián zhōng jiān   nián chén lěng chā chí zhù   shì jiù cháo xiāng bìng hái xiāng diāo liáng zǎo jǐng yòu ruǎn shāng liáng dìng piāo rán kuài huā shāo   cuì wěi fēn kāi hóng yǐng
fāng jìng qín rùn ài tiē zhēng fēi   jìng kuā qīng jùn hóng lóu guī wǎn   kàn liǔ hūn huā míng yīng xiāng zhèng wěn biàn 便 wàng le tiān fāng xìn chóu sǔn cuì dài shuāng é   huà lán píng