双双燕 唐园玩月

清代 聂树楷
园亭秋暝,渐檐挂疏星,廊空香雾。冰轮洗出,照我昔曾游处。 忽忽华年暗度。喜月色依然如故。一层近水楼台,不在昆池劫数。 延伫。画桥微步。听何处箫声,玉人偷谱。疏狂杜牧,抚鬓漫伤迟暮。 只惜无声冷露,正狼藉一庭桂树。仰看玉宇高寒。 忍说乘风归去。
yuán tíng qiū míng   jiàn yán guà shū xīng   láng kōng xiāng bīng lún chū   zhào céng yóu chù
huá nián àn yuè rán céng jìn shuǐ lóu tái   zài kūn chí jié shù
yán zhù huà qiáo wēi tīng chǔ xiāo shēng   rén tōu shū kuáng   bìn màn shāng chí
zhǐ shēng lěng   zhèng láng tíng guì shù yǎng kàn gāo hán
rěn shuō chéng fēng guī