双双燕 春山

宋代 丘处机
春烟淡荡,青山媚,行云乱飘空界。花光石润,秀出洞天奇怪。户牖平高万丈,尽耳目、临风一快。多生浩劫尘情,旷朗浑无纤芥。堪爱。逍遥自在。疏枷锁,抛离业根冤债。风邻月伴,道合水晶天籁。无限峥嵘胜景,尽赐与、山堂教卖。千圣宝珠,酬价问君谁解。
chūn yān dàn dàng   qīng shān mèi   xíng yún luàn piāo kōng jiè huā guāng shí rùn   xiù chū dòng tiān guài yǒu píng gāo wàn zhàng   jǐn ěr lín fēng kuài duō shēng hào jié chén qíng   kuàng lǎng hún xiān jiè kān ài xiāo yáo zai shū jiā suǒ   pāo gēn yuān zhài fēng lín yuè bàn   dào shuǐ jīng tiān lài xiàn zhēng róng shèng jǐng   jǐn shān táng jiào mài qiān shèng bǎo zhū   chóu jià wèn jūn shuí jiě