双石

唐代 白居易
苍然两片石,厥状怪且丑。俗用无所堪,时人嫌不取。 结从胚浑始,得自洞庭口。万古遗水滨,一朝入吾手。 担舁来郡内,洗刷去泥垢。孔黑烟痕深,罅青苔色厚。 老蛟蟠作足,古剑插为首。忽疑天上落,不似人间有。 一可支吾琴,一可贮吾酒。峭绝高数尺,坳泓容一斗。 五弦倚其左,一杯置其右。洼樽酌未空,玉山颓已久。 人皆有所好,物各求其偶。渐恐少年场,不容垂白叟。 回头问双石,能伴老夫否。石虽不能言,许我为三友。
cāng rán liǎng piàn shí   jué zhuàng guài qiě chǒu yòng suǒ kān   shí rén xián
jié cóng pēi hún shǐ   dòng tíng kǒu wàn shuǐ bīn   zhāo shǒu
dān lái jùn nèi   shuā gòu kǒng hēi yān hén shēn   xià qīng tái hòu
lǎo jiāo pán zuò   jiàn chā wéi shǒu tiān shàng luò   shì rén jiān yǒu
zhī qín   zhù jiǔ qiào jué gāo shù chǐ   ào hóng róng dòu
xián zuǒ   bēi zhì yòu zūn zhuó wèi kōng   shān tuí jiǔ
rén jiē yǒu suǒ hǎo   qiú ǒu jiàn kǒng shào nián chǎng   róng chuí bái sǒu
huí tóu wèn shuāng shí   néng bàn lǎo fǒu shí suī néng yán   wèi sān yǒu