霜晴

宋代 陆游
万瓦新霜白,一窗朝日晴。 破裘身亦暖,细字眼犹明。 耄喜谵谆语,衰常踸踔行。 登封书不草,力穑报时平。
wàn xīn shuāng bái   chuāng cháo qíng
qiú shēn nuǎn   yǎn yóu míng
mào zhān zhūn   shuāi cháng chěn chuō xíng
dēng fēng shū cǎo   bào shí píng