双鸟诗

唐代 韩愈
双鸟海外来,飞飞到中州。一鸟落城市,一鸟集岩幽。 不得相伴鸣,尔来三千秋。两鸟各闭口,万象衔口头。 春风卷地起,百鸟皆飘浮。两鸟忽相逢,百日鸣不休。 有耳聒皆聋,有口反自羞。百舌旧饶声,从此恒低头。 得病不呻唤,泯默至死休。雷公告天公,百物须膏油。 自从两鸟鸣,聒乱雷声收。鬼神怕嘲咏,造化皆停留。 草木有微情,挑抉示九州。虫鼠诚微物,不堪苦诛求。 不停两鸟鸣,百物皆生愁。不停两鸟鸣,自此无春秋。 不停两鸟鸣,日月难旋輈.不停两鸟鸣,大法失九畴。 周公不为公,孔丘不为丘。天公怪两鸟,各捉一处囚。 百虫与百鸟,然后鸣啾啾。两鸟既别处,闭声省愆尤。 朝食千头龙,暮食千头牛。朝饮河生尘,暮饮海绝流。 还当三千秋,更起鸣相酬。
shuāng niǎo hǎi wài lái   fēi fēi dào zhōng zhōu niǎo luò chéng shì   niǎo yán yōu
xiāng bàn míng   ěr lái sān qiān qiū liǎng niǎo kǒu   wàn xiàng xián kǒu tóu
chūn fēng juǎn   bǎi niǎo jiē piāo liǎng niǎo xiāng féng   bǎi míng xiū
yǒu ěr guā jiē lóng   yǒu kǒu fǎn xiū bǎi shé jiù ráo shēng   cóng héng tóu
bìng shēn huàn   mǐn zhì xiū léi gōng gào tiān gōng   bǎi gào yóu
cóng liǎng niǎo míng   guō luàn léi shēng shōu guǐ shén cháo yǒng   zào huà jiē tíng liú
cǎo yǒu wēi qíng   tiāo jué shì jiǔ zhōu chóng shǔ chéng wēi   kān zhū qiú
tíng liǎng niǎo míng   bǎi jiē shēng chóu tíng liǎng niǎo míng   chūn qiū
tíng liǎng niǎo míng   yuè nán xuán zhōu   . tíng liǎng niǎo míng   shī jiǔ chóu
zhōu gōng wéi gōng   kǒng qiū wéi qiū tiān gōng guài liǎng niǎo   zhuō chù qiú
bǎi chóng bǎi niǎo   rán hòu míng jiū jiū liǎng niǎo bié chù   shēng shěng qiān yóu
zhāo shí qiān tóu lóng   shí qiān tóu niú cháo yǐn shēng chén   yǐn hǎi jué liú
hái dāng sān qiān qiū   gèng míng xiāng chóu