霜露吟

宋代 邵雍
天地有润泽,其降也瀼瀼。 暖则为湛露,寒则为繁霜。 为露万物悦,为露万物伤。 二物本一气,恩威何照彰。
tiān yǒu rùn   jiàng ráng ráng  
nuǎn wèi zhàn   hán wèi fán shuāng  
wèi wàn yuè   wèi wàn shāng  
èr běn   ēn wēi zhào zhāng