霜落

元代 刘因
霜落清江一夜秋,觉来明月满江楼。酒醒人散夜将半,花上鸟啼空自愁。
shuāng luò qīng jiāng qiū   jué lái míng yuè mǎn jiāng lóu jiǔ xǐng rén sàn jiāng bàn   huā shàng niǎo kōng chóu