双路

宋代 刘学箕
王命弛驱不敢轻,文书要覈去来情。 青山步步生幽意,碧涧悠悠趁远程。 春浅禽声犹自小,泥酥马迹正宜晴。 地名见说名双路,便舍崎岖就坦平。
wáng mìng chí gǎn qīng   wén shū yào lái qíng  
qīng shān shēng yōu   jiàn yōu yōu chèn yuǎn chéng  
chūn qiǎn qín shēng yóu xiǎo   zhèng qíng  
míng jiàn shuō míng shuāng   biàn 便 shě jiù tǎn píng