霜橘

清代 陈恭尹
嘉果生炎甸,飞香始素秋。一官曾命秩,千树拟封侯。 绿叶霜弥翠,金衣晚未收。玲珑明夕照,磊落亚枝头。 浥露姿常洁,摇风蒂自柔。厥包神禹锡,作颂楚臣优。 偶入金盘采,蒙兼玉馔羞。甘酸消宿酒,清冷破牢愁。 小瓣轻镭柚,微红妒石榴。光凝珠的的,声入齿飕飕。 水玉深潜壑,坚冰满贮瓯。近之清内热,闻者亦涎流。 有目应同赏,非时莫暗投。苞中仙对奕,江上鹤成楼。 实以逾淮变,花从到邺休。贞操元自固,众卉岂其俦。 药品皮为上,医师旧是求。青黄分所治,沉痼赖能瘳。 色味称俱美,驱除力更尤。有如词翰士,兼善甲兵谋。 筋核皆堪取,虫鱼不是雠。一身无弃斥,万里极车舟。 橘谱原多种,诗篇亦满眸。醉来浑忘却,何处更旁搜。
jiā guǒ shēng yán diān   fēi xiāng shǐ qiū guān céng mìng zhì   qiān shù fēng hóu
绿 shuāng cuì   jīn wǎn wèi shōu líng lóng míng zhào   lěi luò zhī tóu
姿 cháng jié   yáo fēng róu jué bāo shén   zuò sòng chǔ chén yōu
ǒu jīn pán cǎi   méng jiān zhuàn xiū gān suān xiāo 宿 jiǔ   qīng lěng láo chóu
xiǎo bàn qīng léi yòu   wēi hóng shí liú guāng níng zhū   shēng chǐ 齿 sōu sōu
shuǐ shēn qián   jiān bīng mǎn zhù ōu jìn zhī qīng nèi   wén zhě xián liú
yǒu yīng tóng shǎng   fēi shí àn tóu bāo zhōng xiān duì   jiāng shàng chéng lóu
shí huái biàn   huā cóng dào xiū zhēn cāo yuán   zhòng huì chóu
yào pǐn wéi shàng   shī jiù shì qiú qīng huáng fēn suǒ zhì   chén lài néng chōu
wèi chēng měi   chú gèng yóu yǒu hàn shì   jiān shàn jiá bīng móu
jīn jiē kān   chóng shì chóu shēn chì   wàn chē zhōu
yuán duō zhǒng   shī piān mǎn móu zuì lái hún wàng què   chǔ gèng páng sōu