霜菊

唐代 佚名
秋尽北风去,律移寒气肃。淅沥降繁霜,离披委残菊。 华滋尚照灼,幽气含纷郁。的的冒空园,萋萋被幽谷。 骚人有遗咏,陶令曾盈掬。傥使怀袖中,犹堪袭馀馥。
qiū jǐn běi fēng   hán jiàng fán shuāng   wěi cán
huá shàng zhào zhuó   yōu hán fēn mào kōng yuán   bèi yōu
sāo rén yǒu yǒng   táo lìng céng yíng tǎng shǐ 使 huái 怀 xiù zhōng   yóu kān