霜菊

唐代 席夔
时令忽已变,行看被霜菊。可怜后时秀,当此凛风肃。 淅沥翠枝翻,凄清金蕊馥。凝姿节堪重,澄艳景非淑。 宁祛青女威,愿盈君子掬。持来泛樽酒,永以照幽独。
shí lìng biàn   xíng kàn bèi shuāng lián hòu shí xiù   dāng lǐn fēng
cuì zhī fān   qīng jīn ruǐ níng 姿 jié kān zhòng   chéng yàn jǐng fēi shū
níng qīng wēi   yuàn yíng jūn zi chí lái fàn zūn jiǔ   yǒng zhào yōu