霜降夜

清代 陈忠平
海气凝成度鬓风,暗随冷雨到帘栊。心花一瓣无端湿,梦底销魂梦亦穷。
hǎi níng chéng bìn fēng   àn suí lěng dào lián lóng xīn huā bàn duān shī 湿   mèng xiāo hún mèng qióng