霜花腴 怀梦窗杨柳阊门故居即用其自度曲韵

清代 郑文焯
过江旧客,怅倦游、浮生误了儒冠。西馆花飞,南桥萍老,吴城久住偏难。 水天梦宽。奈燕归、飘泊依前。叹巢痕、阅尽东风,夕阳乔木想高寒。 京国旧居如驿,又金阊柳色,几换吟蝉。华屋空丘,神州沈陆,苕苕此恨谁笺。 夜钟到船。认故山、愁黛连娟。感年芳、送老秋词,断云和梦看。
guò jiāng jiù   chàng juàn yóu shēng le guān guǎn huā 西 fēi nán qiáo   píng lǎo chéng   jiǔ zhù piān nán      
shuǐ tiān mèng kuān nài yàn guī piāo qián tàn cháo hén yuè jǐn dōng fēng yáng qiáo   xiǎng gāo hán          
jīng guó jiù 驿   yòu jīn chāng liǔ   huàn yín chán huá kōng qiū shén   zhōu shěn tiáo   tiáo hèn shuí jiān    
zhōng dào chuán rèn shān chóu dài lián juān gǎn nián fāng sòng lǎo qiū duàn yún mèng   kàn