霜花腴

宋代 吴文英
翠微路窄,醉晚风、凭谁为整欹冠。霜饱花腴,烛消人瘦,秋光作也都难。病怀强宽。恨雁声、偏落歌前。记年时、旧宿凄凉,暮烟秋雨野桥寒。 妆靥鬓英争艳,度清商一曲,暗坠金蝉。芳节多阴,兰情稀会,晴晖称拂吟笺。更移画船。引佩环、邀下婵娟。算明朝、未了重阳,紫萸应耐看。
cuì wēi zhǎi   zuì wǎn fēng píng shuí wèi zhěng guān shuāng bǎo huā   zhú xiāo rén shòu   qiū guāng zuò dōu nán bìng huái 怀 qiáng kuān hèn yàn shēng piān luò qián nián shí jiù 宿 liáng   yān qiū qiáo hán
zhuāng bìn yīng zhēng yàn   qīng shāng   àn zhuì jīn chán fāng jié duō yīn   lán qíng huì   qíng huī chēng yín jiān gēng huà chuán yǐn pèi huán yāo xià chán juān suàn míng cháo wèi liǎo chóng yáng   yīng nài kàn