霜花

唐代 罗泰
忆自淞江下秀州,苍凉玉宇霁光浮。谁于月露双清晓,幻出琼花一色秋。 蝴蝶梦回看不厌,鸳鸯瓦冷觉生愁。凝辉绝胜吴盐巧,柳絮才高愧莫酬。
sōng jiāng xià xiù zhōu   cāng liáng guāng shuí yuè shuāng qīng xiǎo huàn   chū qióng huā qiū    
dié mèng huí kàn yàn   yuān yāng lěng jué shēng chóu níng huī jué shèng yán qiǎo liǔ   cái gāo kuì chóu