霜花

元代 谢宗可
粲粲璚英借露浮,日高还付水东流。剪裁应费金神巧,开落从教玉女愁。 有艳淡妆宫瓦晓,无香寒压板桥秋。五更不怕楼头角,吹到梅花特地稠。
càn càn qióng yīng jiè   gāo hái shuǐ dōng liú jiǎn cái yīng fèi jīn shén qiǎo   kāi luò cóng jiào chóu
yǒu yàn dàn zhuāng gōng xiǎo   xiāng hán bǎn qiáo qiū gēng lóu tóu jiǎo   chuī dào méi huā chóu