霜花

宋代 朱克诚
曾闻青女手栽培,露冷风严彻夜开。色借龙泉涵碎玉,光凝鸳瓦轶纤埃。 轻盈积素迷行佩,冷淡无香讶落梅。何事太阳收拾却,又随流水到天台。
céng wén qīng shǒu zāi péi   lěng fēng yán chè kāi jiè lóng quán hán suì   guāng níng yuān xiān āi
qīng yíng xíng pèi   lěng dàn xiāng luò méi shì tài yang shōu shí què   yòu suí liú shuǐ dào tiān tāi