霜寒

宋代 陆游
霜重晨檐滴,薪乾夜焙温。 老惟便布褐,病不出柴门。 瓶里梅花堕,窗间鹊语喧。 闲人信无事,午睡到黄昏。
shuāng zhòng chén yán   xīn qián bèi wēn
lǎo wéi biàn 便   bìng chū chái mén
píng méi huā duò   chuāng jiān què xuān
xián rén xìn shì   shuì dào huáng hūn