双峰下哭故人李宥

唐代 刘长卿
怜君孤垄寄双峰,埋骨穷泉复几重。白露空沾九原草, 青山犹闭数株松。图书经乱知何在,妻子因贫失所从。 惆怅东皋却归去,人间无处更相逢。
lián jūn lǒng shuāng fēng   mái qióng quán zhòng bái kōng zhān jiǔ yuán cǎo  
qīng shān yóu shù zhū sōng shū jīng luàn zhī zài   yīn pín shī suǒ cóng
chóu chàng dōng gāo què guī   rén jiān chǔ gēng xiāng féng