双鹅篇

清代 庞垲
在昔新河有奇士,登春其名氏宋氏。苦吟未老头先白,落拓辞家走千里。 辞家南去江陵城,中有鹅池池水清。却爱湖湘归不得,狎鹅自号鹅池生。 一身失路悲无与,朝看鹅来暮鹅去。衡霍峰多烟雾深,青山谁知埋骨处。 劫火沧桑几百春,忽逢王宰有心人。痛哭怜才求故迹,草玄亭没空荆榛。 酹酒招魂向原隰,阴风飒飒筵前入。刻石记里表姓名,突有双鹅碑上立。 鹅来相依不暂离,署中还凿天鹅池,无情有情谁得知。 君不见玉楼应召人姓李,天上真仙皆才子。文章有气诗有神,宁随时数为生死。 海翁有意逗精灵,特遣双鹅报知己。
zài xīn yǒu shì   dēng chūn míng shì sòng shì yín wèi lǎo tóu xiān bái luò   tuò jiā zǒu qiān    
jiā nán jiāng líng chéng   zhōng yǒu é chí chí shuǐ qīng què ài xiāng guī xiá   é hào é chí shēng    
shēn shī bēi   cháo kàn é lái é héng huò fēng duō yān shēn qīng   shān shéi zhī mái chù    
jié huǒ cāng sāng bǎi chūn   féng wáng zǎi yǒu xīn rén tòng lián cái qiú cǎo   xuán tíng méi kòng jīng zhēn    
lèi jiǔ zhāo hún xiàng yuán   yīn fēng yán qián shí biǎo xìng míng   yǒu shuāng é bēi shàng    
é lái xiāng zàn   shǔ zhōng hái záo tiān é chí   qíng yǒu qíng shuí zhī  
jūn jiàn lóu yìng zhào rén xìng   tiān shàng zhēn xiān jiē cái wén zhāng yǒu shī yǒu shén níng   suí shí shù wéi shēng    
hǎi wēng yǒu dòu jīng líng   qiǎn shuāng é bào zhī