双蝶

宋代 陆游
庭草何离离,清晨露犹湿。 草头两黄蝶,为我小伫立。 秋光亦已晚,行见霜霰集。 方春不尽狂,汝悔尚何及!吾生更堪笑,去日如电急。 功名竟何在?惆怅剑锋涩。
tíng cǎo   qīng chén yóu shī 湿
cǎo tóu liǎng huáng dié   wèi xiǎo zhù
qiū guāng wǎn   xíng jiàn shuāng xiàn
fāng chūn jìn kuáng   huǐ shàng   shēng gèng kān xiào   diàn
gōng míng jìng zài   chóu chàng jiàn fēng