【双调】新水令_思忆落红风

元代 周文质
思忆 落红风里不闻声,叹东君渐成薄幸。却艳冶,又飘零,叶底残英,刚留住惜花性。 【乔牌儿】对景愁倍增,追思旧行径。苏卿偏识临川令,俏心肠忒志诚。 【风人松】笑将风月好前程,轻付与俊书生。奈春情庭院关不定,被东风吹满宸京。隐隐仙姬去也,悠悠环佩无声。 【拨不断】柳青青,竹亭亭,观绝楼头潇潇景,想尽花间怯怯情,添沉心上厌厌病,都只为剖钗分镜。 【一锭银】寂寂黄昏户半扃,独立闲庭。谁道下一言为定?俺执手到数千回,刬地孤令。 【离亭歇指煞】相逢常约西厢事,到来不奉东墙命。无言暗省,秦楼何夕彩云回,瑶琴昨日冰弦断,碧天今夜孤星耿。露寒衣袂轻,风定帘栊静,偏觉更长漏永。香消不暖梦蝶魂,月明应搅幽禽宿,灯青偏照离鸾影。谁将才子情,说与佳人听?今夜里休来俺梦境。从知道枕儿单,也填不得被儿冷。
luò hóng fēng wén shēng   tàn dōng jūn jiàn chéng xìng què yàn   yòu piāo líng   cán yīng   gāng liú zhù huā xìng
qiáo pái ér duì jǐng chóu bèi zēng   zhuī jiù xíng jìng qīng piān shí lín chuān lìng   qiào xīn cháng zhì chéng
fēng rén sōng xiào jiāng fēng yuè hǎo qián chéng   qīng jùn shū shēng nài chūn qíng tíng yuàn guān dìng   bèi dōng fēng chuī mǎn chén jīng yǐn yǐn xiān   yōu yōu huán pèi shēng
duàn liǔ qīng qīng   zhú tíng tíng   guān jué lóu tóu xiāo xiāo jǐng   xiǎng jǐn huā jiān qiè qiè qíng   tiān chén xīn shàng yān yān bìng   dōu zhǐ wèi pōu chāi fēn jìng
dìng yín huáng hūn bàn jiōng   xián tíng shuí dào xià yán wéi dìng   ǎn zhí shǒu dào shù qiān huí   chǎn lìng
tíng xiē zhǐ shā xiāng féng cháng yuē 西 xiāng shì   dào lái fèng dōng qiáng mìng yán àn shěng   qín lóu cǎi yún huí   yáo qín zuó bīng xián duàn   tiān jīn xīng gěng hán mèi qīng   fēng dìng lián lóng jìng   piān jué gèng cháng lòu yǒng xiāng xiāo nuǎn mèng dié hún   yuè míng yīng jiǎo yōu qín 宿   dēng qīng piān zhào luán yǐng shuí jiàng cái zi qíng   shuō jiā rén tīng   jīn li xiū lái ǎn mèng jìng cóng zhī dào zhěn ér dān   tián bèi ér lěng