【双调】新水令_离情不奈子

元代 白贲
离情不奈子规啼,更那堪困人天气。红玉软,绿云低。春昼迟迟,东风恨两眉系。 【风入松】玉勾闲控绣帘垂,半掩朱扉。宝鉴鸾台尽尘昧,凤凰箫谁品谁吹?绣塌空闲枕犀,篆烟消香冷金猊。 【不拜门】冷清清寂寞在香闺,闷恹恹潇洒在罗帏。画苔墙划短金鈚,尚未得回归。 【阿那胡】常记得当时那况味,堪咏堪题。取次钗分瓶坠,上心来伤悲。 【胡十八】往常时星月底,雨云期。到如今成间阔,受孤栖,奈何楚岫冷烟迷?当初时想伊,为伊,消玉体减香肌。 【步步娇】忆盼了萧郎无归计,闷把牙儿抵。空叹息,蓦听得中门外玉骢嘶。转疑惑,却原来是鸟啼得琅玕碎。 【离带歇拍煞】急煎煎愁滴相思泪,意悬悬慵拥鲛绡被。揽衣儿倦起,恨绵绵,情脉脉,人千里。非是俺,贪春睡,勉强将鸳鸯枕欹。薄幸可憎才,只怕相逢在梦儿里。
qíng nài guī   gèng kān kùn rén tiān hóng ruǎn   绿 yún chūn zhòu chí chí   dōng fēng hèn liǎng méi
fēng sōng gōu xián kòng xiù lián chuí   bàn yǎn zhū fēi bǎo jiàn luán tái jǐn chén mèi   fèng huáng xiāo shuí pǐn shuí chuī   xiù kòng xián zhěn   zhuàn yān xiāo xiāng lěng jīn
bài mén lěng qīng qīng zài xiāng guī   mèn yān yān xiāo zài luó wéi huà tái qiáng huà duǎn jīn   shàng wèi huí guī
ā cháng dàng shí kuàng wèi   kān yǒng kān chāi fēn píng zhuì   shàng xīn lái shāng bēi
shí wǎng cháng shí xīng yuè   yún dào jīn chéng jiān kuò   shòu   nài chǔ xiù lěng yān   dāng chū shí xiǎng   wèi   xiāo jiǎn xiāng
jiāo pàn le xiāo láng guī   mèn ér kōng tàn   tīng zhòng mén wài cōng zhuǎn huò   què yuán lái shì niǎo láng gān suì
dài xiē pāi shā jiān jiān chóu xiāng lèi   xuán xuán yōng yōng jiāo xiāo bèi lǎn ér juàn   hèn mián mián   qíng   rén qiān fēi shì ǎn   tān chūn shuì   miǎn qiǎng jiāng yuān yāng zhěn xìng zēng cái   zhǐ xiāng féng zài mèng ér