【双调】新水令_搅闲风吹散

元代 关汉卿
搅闲风吹散楚台天,天对付满怀愁闷。您那里欢娱嫌夜短,俺寂寞恨长更。恰似线断风筝,绝鱼雁杳音信。 【驻马听】多绪多情,病身躯憔悴损;闲愁闲闷,将柳带结同心。瘦岩岩宽褪了绛绡裙,羞答答恐怕他邻姬问。若道伤春,今年更比年时甚。 【沉醉东风】莲脸上何曾傅粉,鬓鬅松不整乌云。口儿口店,心儿里印,捱一宵胜似三春。怕的是黄昏点上灯,照见俺孤凄瘦影。 【幺】早是我愁怀闷哽,更那堪四扇帏屏。遣人愁,添人恨,无端怨煞丹青。画得来双双厮配定,做得伤情对景。 【天仙子】一扇儿画着双通叔,和苏氏到豫章城;一扇儿是司马文君;一扇儿是王魁桂英。画的来厮顾盼厮温存,比各青春。这一扇儿比他每情更深,是君瑞莺莺。 【随煞】您团圆偏俺孤另,拥被和衣坐等。听鼓打四更过,搭伏定鸳鸯枕头儿等。
jiǎo xián fēng chuī sàn chǔ tái tiān   tiān duì fu mǎn huái 怀 chóu mèn nín huān xián duǎn   ǎn hèn cháng gēng qià xiàn 线 duàn fēng zhēng   jué yàn yǎo yīn xìn
zhù tīng duō duō qíng   bìng shēn qiáo cuì sǔn   xián chóu xián mèn   jiāng liǔ dài jié tóng xīn shòu yán yán kuān tùn le jiàng xiāo qún   xiū kǒng lín wèn ruò dào shāng chūn   jīn nián gèng nián shí shén
chén zuì dōng fēng lián liǎn shàng zēng fěn   bìn péng sōng zhěng yún kǒu ér kǒu diàn   xīn ér yìn   ái xiāo shèng sān chūn de shì huáng hūn diǎn shàng dēng   zhào jiàn ǎn shòu yǐng
yāo zǎo shì chóu huái 怀 mèn gěng   gèng kān shàn wéi píng qiǎn rén chóu   tiān rén hèn   duān yuàn shā dān qīng huà de lái shuāng shuāng pèi dìng   zuò shāng qíng duì jǐng
tiān xiān shàn ér huà zhe shuāng tōng shū   shì dào zhāng chéng   shàn ér shì wén jūn   shàn ér shì wáng kuí guì yīng huà de lái pàn wēn cún   qīng chūn zhè shàn ér měi qíng gēng shēn   shì jūn ruì yīng yīng
suí shā nín tuán yuán piān ǎn lìng   yōng bèi zuò děng tīng gēng guò   dìng yuān yāng zhěn tou ér děng