【双调】湘妃怨_武夷山中落

元代 张可久
武夷山中 落花流水出桃源,暖翠晴云满药田。流金古像开香殿,步虚声未远,鹤飞来认得神仙。傍草漫山径,幽花隐洞天,玉女溪边。 山中隐居 丹翁投老得长生,白鹤依人认小名。青山换主随他姓,叹乾坤一草亭,半年不出岩扃。写十卷《续仙传》,和一篇《陋室铭》,补注《茶经》。 怀古 秋风远塞皂雕旗,明月高台金凤杯。红妆肯为苍生计,女妖娆能有几?两蛾眉千古光辉。汉和番昭君去,越吞吴西子归,战马空肥。 黄山道中 何人礼斗上松梢?有客题名刻树腰。指前峰半日行来到,这山不是小,洞天宽容我诗豪。白云观欹仙枕,朱砂泉流药瓢,紫兰宫玉女吹箫。
shān zhōng
luò huā liú shuǐ chū táo yuán   nuǎn cuì qíng yún mǎn yào tián liú jīn xiàng kāi xiāng diàn 殿   shēng wèi yuǎn   fēi lái rèn de shén xiān bàng cǎo màn shān jìng   yōu huā yǐn dòng tiān   biān
shān zhōng yǐn
dān wēng tóu lǎo cháng shēng   bái rén rèn xiǎo míng qīng shān huàn zhǔ suí xìng   tàn qián kūn cǎo tíng   bàn nián chū yán jiōng xiě shí juǎn xiān chuán 》,   piān lòu shì míng 》,   zhù chá jīng 》。  
huái 怀
qiū fēng yuǎn sāi zào diāo   míng yuè gāo tái jīn fèng bēi hóng zhuāng kěn wèi cāng shēng   yāo ráo néng yǒu   liǎng é méi qiān guāng huī hàn fān zhāo jūn   yuè tūn 西 guī   zhàn kōng féi
huáng shān dào zhōng
rén dòu shàng sōng shāo   yǒu míng shù yāo zhǐ qián fēng bàn xíng lái dào   zhè shān shì xiǎo   dòng tiān kuān róng shī háo bái yún guàn xiān zhěn   zhū shā quán liú yào piáo   lán gōng chuī xiāo