【双调】水仙子 思情

元代 吴西逸
海棠露冷湿胭脂,杨柳风寒袅绿丝。寄来书刚写个鸳鸯字,墨痕湮透纸。吟 不成几句新诗。心间事,口内词,多少寻思。 玉钩帘控画堂空,宝篆香消锦被重,无人温暖罗帏梦,梦中寻可意种,碧纱 窗忽地相逢。舌尖恨,心上恐,惊觉晨钟。 芰荷泛月小妆梳,画舸摇风醉玉壶。一杯酒尽青山暮,促归期云共雨,逞疏 狂巽玉喷珠。诗中句,灯下书,此意如何。
hǎi táng lěng shī 湿 yān zhī   yáng liǔ fēng hán niǎo 绿 lái shū gāng xiě yuān yāng   hén yān tòu zhǐ yín
chéng xīn shī xīn jiān shì   kǒu nèi   duō shǎo xín
gōu lián kòng huà táng kōng   bǎo zhuàn xiāng xiāo jǐn bèi zhòng   rén wēn nuǎn luó wéi mèng   mèng zhōng xún zhǒng   shā
chuāng xiāng féng shé jiān hèn   xīn shàng kǒng   jīng jué chén zhōng
fàn yuè xiǎo zhuāng shū   huà yáo fēng zuì bēi jiǔ jǐn qīng shān   guī yún gòng   chěng shū
kuáng   xùn pēn zhū shī zhōng   dēng xià shū