【双调】水仙子_讥时铺眉苫

元代 张鸣善
讥时 铺眉苫眼早三公,裸袖揎拳享万钟。胡言乱语成时用,大纲来都是烘,说英雄谁是英雄?五眼鸡岐山鸡凤,两头蛇南阳卧龙,三脚猫渭水作熊。草堂小无事小神仙,而杨柳丝丝长翠捻。碧琅玕掩映梨花面,似丹青图画展,被芳尘情景留连。蟾蜍滴墨磨雀砚,鹧鸪词香飘凤笺,狻猊炉烟袅龙涎。嘱香醪一醉再休醒,半霎里千般俏万种情。孟郊寒、贾岛瘦、相如病,刚滴留得老性命,偏今宵梦境难成。做甚么月儿昏昏瞪瞪,阿的般人儿孤孤另另,些娘大房儿冷冷清清。 东村饮罢又西村,熬尽旧家老瓦盆。醉归来山寺里钟声尽,趁西风驴背稳,一任教颠倒了纶巾。稚子多应困,山委必定盹,多管是唤不开柴门。
shí
méi shàn yǎn zǎo sān gōng   luǒ xiù xuān quán xiǎng wàn zhōng yán luàn chéng shí yòng   gāng lái dōu shì hōng   shuō yīng xióng shuí shì yīng xióng   yǎn shān fèng   liǎng tóu shé nán yáng lóng   sān jiǎo māo wèi shuǐ zuò xióng cǎo táng xiǎo shì xiǎo shén xiān   ér yáng liǔ zhǎng cuì niǎn láng gān yǎn yìng huā miàn   shì dān qīng huà zhǎn   bèi fāng chén qíng jǐng liú lián chán chú què yàn   zhè xiāng piāo fèng jiān   suān yān niǎo lóng xián zhǔ xiāng láo zuì zài xiū xǐng   bàn shà qiān bān qiào wàn zhǒng qíng mèng jiāo hán jiǎ dǎo shòu xiàng bìng   gāng liú lǎo xìng mìng   piān jīn xiāo mèng jìng nán chéng zuò shèn me yuè ér hūn hūn dèng dèng   ā bān rén er lìng lìng   xiē niáng fáng ér lěng lěng qīng qīng
dōng cūn yǐn yòu 西 cūn   áo jǐn jiù jiā lǎo pén zuì guī lái shān zhōng shēng jǐn   chèn 西 fēng bèi wěn   rèn jiào diān dào le guān jīn zhì duō yìng kùn   shān wěi dìng dǔn   duō guǎn shì huàn kāi chái mén