【双调】水仙子_东风花外小

元代 倪瓒
东风花外小红楼,南浦山横眉黛愁。春寒不管花枝瘦,无情水自流。檐间燕 语娇柔,惊回幽梦,难寻旧游,落日帘钩。 吹箫声断更登楼,独自凭栏独自愁。斜阳绿惨红消瘦,长江日际流。百般娇 千种温柔,金缕曲新声低按,碧油车名园共游,绛绡裙罗袜如钩。 因观《花间集》作 香腮玉腻鬓蝉轻,翡翠钗梁碧燕横。新妆懒步红芳径,小重山空画屏。绣帘 风暖春醒,烟草粘飞絮,蛛丝落英,无限伤情。
dōng fēng huā wài xiǎo hóng lóu   nán shān héng méi dài chóu chūn hán guǎn huā zhī shòu   qíng shuǐ liú yán jiān yàn
jiāo róu   jīng huí yōu mèng   nán xún jiù yóu   luò lián gōu
chuī xiāo shēng duàn gèng dēng lóu   píng lán chóu xié yáng 绿 cǎn hóng xiāo shòu   cháng jiāng liú bǎi bān jiāo
qiān zhǒng wēn róu   jīn xīn shēng àn   yóu chē míng yuán gòng yóu   jiàng xiāo qún luó gōu 。      yīn guān huā jiān zuò
xiāng sāi bìn chán qīng   fěi cuì chāi liáng yàn héng xīn zhuāng lǎn hóng fāng jìng   xiǎo chóng shān kōng huà píng xiù lián
fēng nuǎn chūn xǐng   yān cǎo zhān fēi   zhū   luò yīng   xiàn shāng qíng