【双调】水仙子

元代 张养浩
六十相近老形骸,安乐窝中且避乖。高竿上伎俩休争赛,早回头家去来。对华山翠壁丹崖,将小阔阔书房盖。绿巍巍松树栽,倒大来悠哉。平生原自喜山林,一自归来直到今。向红尘奔走白图甚?怎如俺醉时歌醒后吟!出门来猿鹤相寻。山隐隐烟霞润,水潺潺金玉音,因此上留住身心。中年才过便休官,合共神仙一样看。出门来山水相留恋,倒大来耳根清眼界宽,细寻思这的是真欢。黄金带缠着忧患,紫罗襕裹着祸端,怎如俺藜杖藤冠? 咏江南 一江烟水照晴岚,两岸人家接画檐。芰荷丛一段秋光淡,看沙鸥舞再三,卷香风十里珠帘。画船儿天边至,酒旗儿风外飐,爱杀江南! 咏遂闲堂 绰然亭后遂闲堂,更比仙家日月长。高情千古羲皇上,北窗风特地凉,客来时樽酒淋浪。花与竹无俗气,水和山有异香,委实会受用也云庄!
liù shí xiāng jìn lǎo xíng hái   ān zhōng qiě guāi gāo gān 竿 shàng liǎng xiū zhēng sài   zǎo huí tóu jiā lái duì huà shān cuì dān   jiāng xiǎo kuò kuò shū fáng gài 绿 wēi wēi sōng shù zāi   dǎo lái yōu zāi píng shēng yuán shān lín   guī lái zhí dào jīn xiàng hóng chén bēn zǒu bái shén   zěn ǎn zuì shí xǐng hòu yín   chū mén lái yuán xiāng xún shān yǐn yǐn yān xiá rùn   shuǐ chán chán jīn yīn   yīn shàng liú zhù shēn xīn zhōng nián cái guò biàn 便 xiū guān   gòng shén xiān yàng kàn chū mén lái shān shuǐ xiàng liú liàn   dǎo lái ěr gēn qīng yǎn jiè kuān   xín zhè de shì zhēn huān huáng jīn dài chán zhe yōu huàn   luó lán guǒ zhe huò duān   zěn ǎn zhàng téng guān  
yǒng jiāng nán
jiāng yān shuǐ zhào qíng lán   liǎng àn rén jiā jiē huà yán cóng duàn qiū guāng dàn   kàn shā ōu zài sān   juǎn xiāng fēng shí zhū lián huà chuán ér tiān biān zhì   jiǔ ér fēng wài zhǎn   ài shā jiāng nán  
yǒng suì xián táng
chuò rán tíng hòu suì xián táng   gèng xiān jiā yuè zhǎng gāo qíng qiān huáng shàng   běi chuāng fēng liáng   lái shí zūn jiǔ lín làng huā zhú   shuǐ shān yǒu xiāng   wěi shí huì shòu yòng yún zhuāng