【双调】寿阳曲 厌纷

唐代 李爱山
离京邑,出凤城,山林中隐名埋姓。乱纷纷世事不欲听,倒大来耳根清净。 怀古 项羽争雄霸,刘邦起战伐,白夺成四百年汉朝天下。世衰也汉家属了晋家, 则落的渔樵人一场闲话。 饮兴 玉滚殷勤劝,金杯莫断绝,拼了玉山低趄。弹者舞者唱者,直吃到杨柳岸晓 风残月。 风情 半拥凌波被,微惚金缕衣,金翘乱堆著云髻。托香腮醉眠在锦帐里,娇滴 滴海棠春睡。
jīng   chū fèng chéng   shān lín zhōng yǐn míng mái xìng luàn fēn fēn shì shì tīng   dǎo lái ěr gēn qīng jìng 。      huái 怀
xiàng zhēng xióng   liú bāng zhàn   bái duó chéng bǎi nián hàn cháo tiān xià shì shuāi hàn jiā shǔ le jìn jiā  
luò de qiáo rén chǎng xián huà 。      yǐn xīng
gǔn yīn qín quàn   jīn bēi duàn jué   pīn le shān qiè dàn zhě zhě chàng zhě   zhí chī dào yáng liǔ àn xiǎo
fēng cán yuè 。      fēng qíng
bàn yōng líng bèi   wēi jīn     jīn qiào luàn duī zhù yún tuō xiāng sāi zuì mián zài jǐn zhàng   jiāo
hǎi táng chūn shuì