【双调】寿阳曲_酒可红双颊

元代 张弘范
酒可红双颊,愁能白二毛,对樽前尽可开怀抱。天若有情天亦老,且休教少年知道。 红颜褪,绿鬓凋,酒席上渐疏了欢笑。风流近来都忘了,谁信道也曾年少? 襄王梦,神女情,多般儿酿成愁病。琵琶慢调弦上声,相思字越弹着不应。 咏李白 贵妃亲擎砚,力士脱靴,御调羹就飧不谢。醉模糊将吓蛮书便写,写着甚杨柳岸晓风残月。
jiǔ hóng shuāng jiá   chóu néng bái èr máo   duì zūn qián jǐn kāi huái 怀 bào tiān ruò yǒu qíng tiān lǎo   qiě xiū jiào shào nián zhī dào
hóng yán tuì   绿 bìn diāo   jiǔ shàng jiàn shū le huān xiào fēng liú jìn lái dōu wàng le   shuí xìn dào zēng nián shào  
xiāng wáng mèng   shén qíng   duō bān ér niàng chéng chóu bìng pa màn tiáo xián shǎng shēng   xiāng yuè dàn zhe yīng
yǒng bái
guì fēi qīn qíng yàn   shì tuō xuē   tiáo gēng jiù sūn xiè zuì jiāng xià mán shū biàn 便 xiě   xiě zhe shèn yáng liǔ àn xiǎo fēng cán yuè