【双调】十棒鼓

元代 未知作者
将家私弃了,向山间林下;竹篱茅舍,看红叶黄花。待学那邵平,邵平多种 瓜;闷采茶芽,闲看青松猿戏耍。麋鹿衔花,舟横在古渡。古渡整钓槎,夕阳西 下;把《黄庭》《道德》都看罢,别是生涯。 将茅庵盖了,独木为桥;提一壶好酒,闲访渔樵。洞门儿半掩,半掩无锁钥; 白云笼罩,香风不动松花落。平生欢笑,松林下饮酒。饮得沉醉倒,山声野调; 衲被蒙头直到晓,有甚烦恼。 不贪名利,休争闲气;将衤阑袍脱下,宣敕收拾。金银垛到,垛到北斗齐; 都成何济,过了一日无一日。谁落便宜,有钱不使。不使图甚底?谁是呆痴?儿 孙自有儿孙力,悔后应迟。 将簪冠戴了,麻袍宽超;拖一条藜仗,自带椰瓢。沿门儿花得,花得皮袋饱; 傍人休笑,甘心守分学修道。乐乐陶陶,春花秋月。秋月何时了?心中欢乐;且 自清闲直到老,散诞逍遥。
jiāng jiā le   xiàng shān jiān lín xià   zhú máo shè   kàn hóng huáng huā dài xué shào píng   shào píng duō zhǒng
guā   mèn cǎi chá   xián kàn qīng sōng yuán shuǎ 鹿 xián huā   zhōu héng zài zhěng diào chá   yáng 西
xià   huáng tíng 》《 dào dōu kàn   bié shì shēng
jiāng máo ān gài le   wèi qiáo   hǎo jiǔ   xián fǎng 访 qiáo dòng mén ér bàn yǎn   bàn yǎn suǒ yuè  
bái yún lǒng zhào   xiāng fēng dòng sōng huā luò píng shēng huān xiào   sōng lín xià yǐn jiǔ yǐn chén zuì dào   shān shēng diào  
bèi méng tóu zhí dào xiǎo   yǒu shèn fán nǎo
tān míng   xiū zhēng xián   jiāng lán páo tuō xià   xuān chì shōu shí jīn yín duǒ dào   duǒ dào běi dǒu  
dōu chéng   guò le shuí luò pián 便   yǒu qián shǐ 使 shǐ 使 shèn   shuí shì dāi chī   ér
sūn yǒu ér sūn   huǐ hòu yīng chí
jiāng zān guān dài le   páo kuān chāo   tuō tiáo zhàng   dài piáo yán 沿 mén ér huā   huā dài bǎo  
bàng rén xiū xiào   gān xīn shǒu fèn xué xiū dào táo táo   chūn huā qiū yuè qiū yuè shí le   xīn zhōng huān   qiě
qīng xián zhí dào lǎo   sǎn dàn xiāo yáo