【双调】庆宣和_太华峰高天

元代 未知作者
太华峰高天地窄,翠满云台。好打睡先生枕头归,去来,去来。 七里滩边古钓台,老树苍苔。要听渔樵话成败,去来,去来。 烟水茫茫东大海,望见逢莱。八个神仙肯拖戴,去来,去来。 锦片桃花绕调开,流水天台。不见刘郎玉真怪,去来,去来。 五柳庄头陶令宅,大似彭泽。无限黄花有谁戴?去来,去来。 花过清明也是客,客更伤怀。杜宇声三更里破窗外,去来,去来。 扪月清江李太白,可惜高才。一步青山谢公宅,去来,去来。 千亩青林七个客,无点尘埃。卖酒人家瓮初开,去来,去来。 投至侯门深似海,日转千阶。和尚在知他是钵盂在,去来,去来。 充腹黄粮暖炕柴,送老山斋。枸杞茶甜如蕨薇菜,去来,去来。 寄语寒窗老秀才,一经头白。更等甚三年选场开?去来,去来。 倚遍阑干十二曲,短叹长吁。望断行皋碧云暮,几声,杜宇。 暗想人生能几何?枉了张罗。七十岁光阴五旬过,着甚不,快活!
tài huá fēng gāo tiān zhǎi   cuì mǎn yún tái hǎo shuì xiān sheng zhěn tou guī   lái   lái
tān biān diào tái   lǎo shù cāng tái yào tīng qiáo huà chéng bài   lái   lái
yān shuǐ máng máng dōng hǎi   wàng jiàn féng lái shén xiān kěn tuō dài   lái   lái
jǐn piàn táo huā rào diào kāi   liú shuǐ tiān tāi jiàn liú láng zhēn guài   lái   lái
liǔ zhuāng tóu táo lìng zhái   shì péng xiàn huáng huā yǒu shuí dài   lái   lái
huā guò qīng míng shì   gèng shāng huái 怀 shēng sān gēng chuāng wài   lái   lái
mén yuè qīng jiāng tài bái   gāo cái qīng shān xiè gōng zhái   lái   lái
qiān qīng lín   diǎn chén āi mài jiǔ rén jiā wèng chū kāi   lái   lái
tóu zhì hóu mén shēn hǎi   zhuǎn qiān jiē shàng zài zhī shì zài   lái   lái
chōng huáng liáng nuǎn kàng chái   sòng lǎo shān zhāi gǒu chá tián jué wēi cài   lái   lái
hán chuāng lǎo xiù cai   jīng tóu bái gèng děng shén sān nián xuǎn chǎng kāi   lái   lái
biàn lán gān shí èr   duǎn tàn cháng wàng duàn háng gāo yún   shēng  
àn xiǎng rén shēng néng   wǎng le zhāng luo shí suì guāng yīn xún guò   zhe shèn   kuài huo