【双调】清江引_咏秋日海棠

元代 张养浩
咏秋日海棠 一岁两回春到来,花也多成败。只为云庄秋,不避东君怪,因此上向西风特地开。 前日彩云飞上天,又向深秋见。翠淡遥山眉,红惨春风面,恨燕莺期天样远。 霜重物华摇落秋,惊见春如旧。一笑疏篱边,更比黄花瘦,刬地殢西风犹带酒。 宋玉每逢秋叹嗟,见此应欢悦。恰被风只开,莫遣霜摧谢,有他那惜花人来到也。 亭下拒霜花数丛,不与渠同梦。娇倚秋阴薄,瘦怯霜华重,几时盼得日迟迟春昼永? 见一日绕观十数回,只恐花憔悴。锦帐遮寒威,银烛添春意,端的是太真妃初睡起。 寂寞一枝三四花,弄色书窗下。为着沉香迷,梦见嵬坡怕,且潜身在居士家。 花竹满亭高士居,常把春留住。赏罢芙蓉秋,又见胭脂露,这的是绰然亭绝妙处。 睡起不禁霜月苦,篱菊休相妒。恰与东君别,又被西风误,教他这粉蝶儿无是处。 香满竹篱花正娇,开彻胭脂萼。不幸遭风霜,叶儿都零落,畅好是有上梢无下梢。 昭群路迷关塞雪,蔡琰胡笳月。往事惟心知,新恨凭谁说,只恐怕梦回时春去也。
yǒng qiū hǎi táng
suì liǎng huí chūn dào lái   huā duō chéng bài zhǐ wèi yún zhuāng qiū   dōng jūn guài   yīn shàng xiàng 西 fēng kāi
qián cǎi yún fēi shàng tiān   yòu xiàng shēn qiū jiàn cuì dàn yáo shān méi   hóng cǎn chūn fēng miàn   hèn yàn yīng tiān yàng yuǎn
shuāng zhòng huá yáo luò qiū   jīng jiàn chūn jiù xiào shū biān   gèng huáng huā shòu   chǎn 西 fēng yóu dài jiǔ
sòng měi féng qiū tàn jiē   jiàn yīng huān yuè qià bèi fēng zhǐ kāi   qiǎn shuāng cuī xiè   yǒu huā rén lái dào
tíng xià shuāng huā shù cóng   tóng mèng jiāo qiū yīn báo   shòu qiè shuāng huá zhòng   shí pàn chí chí chūn zhòu yǒng  
jiàn rào guān shí shù huí   zhǐ kǒng huā qiáo cuì jǐn zhàng zhē hán wēi   yín zhú tiān chūn   duān shì tài zhēn fēi chū shuì
zhī sān huā   nòng shū chuāng xià wéi zhe chén xiāng   mèng jiàn wéi   qiě qián shēn zài shì jiā
huā zhú mǎn tíng gāo shì   cháng chūn liú zhù shǎng róng qiū   yòu jiàn yān zhī   zhè de shì chuò rán tíng jué miào chù
shuì jīn shuāng yuè   xiū xiāng qià dōng jūn bié   yòu bèi 西 fēng   jiào zhè fěn dié ér shì chù
xiāng mǎn zhú huā zhèng jiāo   kāi chè yān zhī è xìng zāo fēng shuāng   ér dōu líng luò   chàng hǎo shì yǒu shàng shāo xià shāo
zhāo qún guān sài xuě   cài yǎn jiā yuè wǎng shì wéi xīn zhī   xīn hèn píng shuí shuō   zhǐ kǒng mèng huí shí chūn