【双调】清江引_独酌玉笛一

元代 张可久
独酌 玉笛一声天地愁,便觉梅花瘦。寒流清浅时,明月黄昏后,独醉一蹲桑落酒。 夜景 醺醺绮罗欢笑彻,檀板歌声歇。宝鼎串香绝,银烛灯花谢,玳筵前酒阑人散也。 情 描金翠钿侵鬓贴,满口儿喷兰麝。檀板撒红牙,皓齿歌白雪,定不定百般娇又怯。
zhuó
shēng tiān chóu   biàn 便 jué méi huā shòu hán liú qīng qiǎn shí   míng yuè huáng hūn hòu   zuì dūn sāng luò jiǔ
jǐng
xūn xūn luó huān xiào chè   tán bǎn shēng xiē bǎo dǐng chuàn xiāng jué   yín zhú dēng huā xiè   dài yán qián jiǔ lán rén sàn
qíng
miáo jīn cuì diàn qīn bìn tiē   mǎn kǒu ér pēn lán shè tán bǎn hóng   hào chǐ 齿 bái xuě   dìng dìng bǎi bān jiāo yòu qiè