【双调】庆东原_西皋亭适兴

元代 薛昂夫
西皋亭适兴 晓雨登高骤,西风落帽羞,蟹肥时管甚黄花瘦。红裙谩讴,青樽有酒,白发无愁。晚节傲清霜,老圃香初透。 兴为催租败,欢因送酒来,酒酣时诗兴依然在。黄花又开,朱颜未衰,正好忘杯。管甚有监州,不可无螃蟹。 秋霁黄花喷,霜明红叶新,锦橙香紫蟹添风韵。斜依翠屏,重铺绣茵,闲坐红裙。老遇太平时,行到风流运。 青镜看勋业,黄金买笑谈,锦衣荣休笑明珠暗。调羹鼎咸,攒齑瓮甘,世味都谙。少室价空高,老圃秋容澹。 韩信 已挂了齐王印,不撑开范蠡船,子房公身退何曾缠?不思保全,不防未然,刬地据位专权。岂不闻自古太平时,不许将军见! 自笑 邵圃无荒地,严陵有顺流,向终南捷径争驰骤。老来自羞,学人种柳,笑杀沙鸥。从此便休官,已落渊明后。
西 gāo tíng shì xīng
xiǎo dēng gāo zhòu   西 fēng luò mào xiū   xiè féi shí guǎn shén huáng huā shòu hóng qún mán ōu   qīng zūn yǒu jiǔ   bái chóu wǎn jié ào qīng shuāng   lǎo xiāng chū tòu
xīng wéi cuī bài   huān yīn sòng jiǔ lái   jiǔ hān shí shī xìng rán zài huáng huā yòu kāi   zhū yán wèi shuāi   zhèng hǎo wàng bēi guǎn shén yǒu jiān zhōu   páng xiè
qiū huáng huā pēn   shuāng míng hóng xīn   jǐn chéng xiāng xiè tiān fēng yùn xié cuì píng   zhòng xiù yīn   xián zuò hóng qún lǎo tài píng shí   xíng dào fēng liú yùn
qīng jìng kàn xūn   huáng jīn mǎi xiào tán   jǐn róng xiū xiào míng zhū àn tiáo gēng dǐng xián   zǎn wèng gān   shì wèi dōu ān shǎo shì jià kōng gāo   lǎo qiū róng dàn
hán xìn
guà le wáng yìn   chēng kāi fàn chuán   fáng gōng shēn tuì 退 zēng chán   bǎo quán   fáng wèi rán   chǎn wèi zhuān quán wén tài píng shí   jiāng jūn jiàn  
xiào
shào huāng   yán líng yǒu shùn liú   xiàng zhōng nán jié jìng zhēng chí zhòu lǎo lái xiū   xué rén zhǒng liǔ   xiào shā shā ōu cóng biàn 便 xiū guān   luò yuān míng hòu