【双调】乔牌儿_世途人易老

元代 马致远
世途人易老,幻化自空闹。蜂衙蚁阵黄粮觉,人间归去好。 【锦上花】选甚谁低谁高,谁强谁弱。则不如开放柴扉,打下浊醪。山展屏风,列一周遭,花不知名,分外娇。 【幺】磁鸥喜潋艳,听水任低高,偃仰在藤床上,醉魂漂渺。啼鸟惊回,叽叽淘淘;窗外三竿,红日未高。 【清江引】都想着吃登登马头前挑着照道,闹炒炒昏鸦噪,点点铜壶催,氵急氵急残星落,立在紫微垣天未晓。 【碧玉箫】便有敕牒官诰,则是银汉鹊成桥,便有钞堆金窑,似梁间燕营巢。为甚石崇睡不着,陈抟常睡着,被那转世宝,隔断长生道。恁若肯抄,摆着手先亚以。 【歇指煞】千钟苟窃人之好,一瓢知足天之道,有那等愚浊尽教,尽教向愚海内钻、红尘中聚、白身里跳。争如俺拂袖归,掀髯笑。恁头见三径边渊明醉倒,怕不恁北阙利名多,我道俺东篱下是非少。
shì rén lǎo   huàn huà kōng nào fēng zhèn huáng liáng jué   rén jiān guī hǎo
jǐn shàng huā xuǎn shèn shuí shuí gāo   shuí qiáng shuí ruò kāi fàng chái fēi   xià zhuó láo shān zhǎn píng fēng   liè zhōu zāo   huā zhī míng   fèn wài jiāo
yāo ōu liàn yàn   tīng shuǐ rèn gāo   yǎn yǎng zài téng chuáng shàng   zuì hún piāo miǎo niǎo jīng huí   táo táo   chuāng wài sān gān 竿   hóng wèi gāo
qīng jiāng yǐn dōu xiǎng zhe chī dēng dēng tóu qián tiāo zhe zhào dào   nào chǎo chǎo hūn zào   diǎn diǎn tóng cuī   shui shui cán xīng luò   zài wēi yuán tiān wèi xiǎo
xiāo biàn 便 yǒu chì dié guān gào   shì yín hàn què chéng qiáo   biàn 便 yǒu chāo duī jīn yáo   shì liáng jiān yàn yíng cháo wéi shèn shí chóng shuì zháo   chén tuán cháng shuì zháo   bèi zhuǎn shì bǎo   duàn cháng shēng dào nèn ruò kěn chāo   bǎi zhuó shǒu xiān
xiē zhǐ shā qiān zhōng gǒu qiè rén zhī hǎo   piáo zhī tiān zhī dào   yǒu děng zhuó jìn jiào   jìn jiào xiàng hǎi nèi zuān hóng chén zhōng bái shēn tiào zhēng ǎn xiù guī   xiān rán xiào nèn tóu jiàn sān jìng biān yuān míng zuì dào   nèn běi què míng duō   dào ǎn dōng xià shì fēi shǎo