【双调】江儿水

元代 王仲元
叹世 谁待理他闲是非,紧把红尘避。庵前绿水围,门外青山对,寻一个稳便处闲坐地。 竹冠草鞋粗布衣,晦迹韬光计。灰残风月心.参得烟霞味,寻一个稳便处闲坐地。 茅斋倚山门傍溪,镇日常关闭。安闲养此心,上住从吾意,寻一个稳便处闲坐地。 功名玉关十万里,委实劳心力。争如四皓仙,不愿三公位,寻一个稳便处闲坐地。 功劳既成名遂矣,便索抽身退。裴公绿野中,陶令东篱内,寻一个稳使处闲坐地。 笑他卧龙因甚起?不了终身计。贪甚青史名?弃却红尘利,寻一个稳使处闲坐地。 扁舟五湖越范蠡,有分烟波内。丝纶远是非,蓑笠多风味,寻一个稳便处闲坐地。 红尘不来侵钓矶,别却风云会。一钓了此生,七里全身计,寻一个稳便处闲坐地。 五柳绕庄菊满篱,自谓羲皇世。三径可信颜,一榻堪容膝,寻一个稳便处闲坐地。 妇人脸上笑靥 一团儿可人衠是娇,妆点如花貌。抬叠起脸上秋,出落腮边悄,千金这窠里消费了。
tàn shì
shuí dài xián shì fēi   jǐn hóng chén ān qián 绿 shuǐ wéi   mén wài qīng shān duì   xún wěn biàn 便 chù xián zuò
zhú guān cǎo xié   huì tāo guāng huī cán fēng yuè xīn   cān yān xiá wèi   , xún wěn biàn 便 chù xián zuò
máo zhāi shān mén bàng   zhèn cháng guān ān xián yǎng xīn   shàng zhù cóng   xún wěn biàn 便 chù xián zuò
gōng míng guān shí wàn   wěi shí láo xīn zhēng hào xiān   yuàn sān gōng wèi   xún wěn biàn 便 chù xián zuò
gōng láo chéng míng suì   biàn 便 suǒ chōu shēn tuì 退 péi gōng 绿 zhōng   táo lìng dōng nèi   xún wěn shǐ 使 chù xián zuò
xiào lóng yīn shén   liǎo zhōng shēn tān shén qīng shǐ míng   què hóng chén   xún wěn shǐ 使 chù xián zuò
piān zhōu yuè fàn   yǒu fèn yān nèi lún yuǎn shì fēi   suō duō fēng wèi   xún wěn biàn 便 chù xián zuò
hóng chén lái qīn diào   bié què fēng yún huì diào le shēng   quán shēn   xún wěn biàn 便 chù xián zuò
liǔ rào zhuāng mǎn   wèi huáng shì sān jìng xìn yán   kān róng   xún wěn biàn 便 chù xián zuò
rén liǎn shàng xiào
tuán ér rén zhūn shì jiāo   zhuāng diǎn huā mào tái dié liǎn shàng qiū   chū sāi biān qiāo   qiān jīn zhè xiāo fèi le