【双调】胡十八

元代 张养浩
正妙年,不觉的老来到。思往常,似昨朝,好光阴流水不相饶,都不如醉了,睡着。任金乌搬废兴,我只推不知道。 从退闲,遇生日,不似今,忒稀奇。正值花明柳媚大寒食,齐歌着寿词,满斟着玉杯,愿合堂诸贵宾,都一般满千岁。 客可人,景如意,檀板敲,玉箫吹。满堂香蔼瑞云飞,左壁厢唱的,右壁厢舞的。这其间辞酒杯,大管是不通济。 试算春,九十日,屈指间,去如飞。三分中却早二分归,便醉的似泥,浑都有几时。把金杯休放闲,须臾间日西坠。 人会合,不容易,但少别,早相离。幸然有酒有相识,对着这般景致,动着这般乐器。主人家又海量宽,劝诸公莫辞醉。 人笑余,类狂夫,我道渠,似囚拘。为些儿名利损了身躯,不是他乐处,好教我叹吁。唤蛾眉酒再斟,把春光且邀住。 自隐居,谢尘俗,云共烟,也欢虞。万山青绕一茅屋,恰便似画图中间裹着老夫。对着这无限景,怎下的又做官去。
zhèng miào nián   jué de lǎo lái dào wǎng cháng   shì zuó cháo   hǎo guāng yīn liú shuǐ xiāng ráo   dōu zuì le   shuì zháo rèn jīn bān fèi xīng   zhǐ tuī zhī dào
cóng tuì 退 xián   shēng   shì jīn   zhèng zhí huā míng liǔ mèi hán shí   zhe shòu 寿   mǎn zhēn zhe bēi   yuàn táng zhū guì bīn   dōu bān mǎn qiān suì
rén   jǐng   tán bǎn qiāo   xiāo chuī mǎn táng xiāng ǎi ruì yún fēi   zuǒ xiāng chàng de   yòu xiāng de zhè jiān jiǔ bēi   guǎn shì tōng
shì suàn chūn   jiǔ shí   zhǐ jiān   fēi sān fēn zhōng què zǎo èr fēn guī   biàn 便 zuì de shì   hún dōu yǒu shí jīn bēi xiū fàng xián   jiàn 西 zhuì
rén huì   róng   dàn shǎo bié   zǎo xiāng xìng rán yǒu jiǔ yǒu xiāng shí   duì zhe zhè bān jǐng zhì   dòng zhe zhè bān yuè zhǔ rén jiā yòu hǎi liàng kuān   quàn zhū gōng zuì
rén xiào   lèi kuáng   dào   shì qiú wèi xiē ér míng sǔn le shēn   shì chù   hǎo jiào tàn huàn é méi jiǔ zài zhēn   chūn guāng qiě yāo zhù
yǐn   xiè chén   yún gòng yān   huān wàn shān qīng rào máo   qià biàn 便 huà zhōng jiān guǒ zhe lǎo duì zhe zhè xiàn jǐng   zěn xià de yòu zuò guān