【双调】沽美酒过太平令

元代 未知作者
花奴将羯鼓催,宁王把玉笛吹。御手亲将桐树击,郑观音琵琶韵美,簇捧定 个太真妃。丹脸上胭脂匀腻,翠盘中采袖低垂,宝髻上金钗斜坠,霞绶底珍珠珞 臂。见娘行舞低,羽衣,整齐,欢喜煞唐朝皇帝。 画梁间乳燕飞,绿窗外晓莺啼。红杏枝头春色稀,芳树外子规啼,声声叫道 不如归。雨过处残红满地,风来时落絮沾泥。酝酿出困人天气,积趱下伤心情意。 怕的是日迟,柳阴,影里,沙暖处鸳鸯春睡。 灯直下靠定壁衣,忙簌下素罗帏。拂掉牙床铺开绣被,彩云,我这里低声儿 问你,你一头睡两头睡?情浓也如痴如醉,情浓也语颤声低,情兴也蛾眉紧系, 情急也星眸紧闭。撒些儿<歹帝><歹尼>,则那会,况味,最美,不枉颠狂一会。 休、休、休,说甚的,罢、罢、罢,再休题。心坎上如同刀刃刺,寻思起就里, 泪珠儿似爬推。管是俺前缘前世,好看待一年一日,陪了铁板儿般缠般费,坏了 铜斗儿家缘家计。我怎知,那逆贼,地恁地下的,倒骂我柳陌花街唱妓。得笑 处且笑咱,知好弱识高下。将意马心猿自捉拿,住茅庵草厦,<走朵>人事避喧哗。 持不语随缘抄化,叹尘世有似嚼蜡,利和名从今都罢,身外事咱无牵挂。闲来时 睡咱,坐咱,得耍处且耍,无是非山间林下。
huā jiāng jié cuī   níng wáng chuī shǒu qīn jiāng tóng shù   zhèng guān yīn pa yùn měi   pěng dìng
tài zhēn fēi dān liǎn shàng yān zhī yún   cuì pán zhōng cǎi xiù chuí   bǎo shàng jīn chāi xié zhuì   xiá shòu zhēn zhū luò
jiàn niáng xíng     zhěng   huān shā táng cháo huáng
huà liáng jiān yàn fēi   绿 chuāng wài xiǎo yīng hóng xìng zhī tóu chūn   fāng shù wài guī   shēng shēng jiào dào
guī guò chù cán hóng mǎn   fēng lái shí luò zhān yùn niàng chū kùn rén tiān   zǎn xià shāng xīn qíng
de shì chí   liǔ yīn   yǐng   shā nuǎn chù yuān yāng chūn shuì
dēng zhí xià kào dìng   máng xià luó wéi diào chuáng kāi xiù bèi   cǎi yún   zhè shēng ér
wèn   tóu shuì liǎng tóu shuì   qíng nóng chī zuì   qíng nóng chàn shēng   qíng xìng é méi jǐn  
qíng xīng móu jǐn xiē ér   &   l   t   ; lt; dǎi   &   g   t   ;   &   l   t   ; &   &   g   t   ;   gt;& lt; dǎi   &   gt;,   huì kuàng wèi zuì
xiū xiū xiū   shuō shèn de     zài xiū xīn kǎn shàng tóng dāo rèn   xín jiù  
lèi zhū ér shì tuī guǎn shì ǎn qián yuán qián shì   hǎo kàn dài nián   péi le tiě bǎn ér pán chán pán fèi   huài le
tóng dòu ér jiā yuán jiā zěn zhī   zéi     nèn xià de   dào liǔ huā jiē chàng xiào
chù qiě xiào zán   zhī hǎo ruò shí gāo xià jiāng xīn yuán zhuō   zhù máo ān cǎo shà     &   l   t   ; ,& lt;   &   g   t   ; zǒu duǒ & gt; rén shì
chí suí yuán chāo huà   tàn chén shì yǒu jiáo   míng cóng jīn dōu   shēn wài shì zán qiān guà xián lái shí
shuì zán   zuò zán   shuǎ chù qiě shuǎ   shì fēi shān jiān lín xià