【双调】殿前欢 闲居

元代 赵显宏
去来兮,东林春尽蕨芽肥。回头那顾名和利,付与希夷。下长生不死棋,养 三寸元阳气,落一觉浑沦睡。莺花过眼,鸥鹭忘机。 去来兮,桃花流水鳜鱼肥。山蔬野菜偏滋味,旋泼新醅。胡寻些东与西,拼 了个醒而醉,不管他天和地。盆干瓮竭,方许逃席。 去来兮,生平志不尚轻肥。林泉疏散无拘系,茶药琴棋。听春深杜宇啼,瞻 天表玄鹤唳,看沙暖鸳鸯睡。有诗有酒,无是无非。 去来兮,楚天霜满蟹初肥。黄花似得渊明意,开遍东篱,笑山翁醉似泥,喜 稚子诗能缀,爱仙果甜如蜜。烟萝路绕,车马声稀。 题歌者楚云 楚云闲,任他孤雁叫苍寒。去留舒卷无心惯,聚散之间。趁西风出远山,随 急水流深涧,为暮雨迷霄汉。阳台事已,秦岭飞还。
lái   dōng lín chūn jìn jué féi huí tóu míng   xià cháng shēng   yǎng
sān cùn yuán yáng   luò jiào hún lún shuì yīng huā guò yǎn   ōu wàng
lái   táo huā liú shuǐ guì féi shān shū cài piān wèi   xuán xīn pēi xún xiē dōng 西   pīn
le xǐng ér zuì   guǎn tiān pén gàn wèng jié   fāng táo
lái   shēng píng zhì shàng qīng féi lín quán shū sàn   chá yào qín tīng chūn shēn   zhān
tiān biǎo xuán   kàn shā nuǎn yuān yāng shuì yǒu shī yǒu jiǔ   shì fēi
lái   chǔ tiān shuāng mǎn xiè chū féi huáng huā shì yuān míng   kāi biàn dōng   xiào shān wēng zuì shì  
zhì shī néng zhuì   ài xiān guǒ tián yān luó rào   chē shēng 。      zhě chǔ yún
chǔ yún xián   rèn yàn jiào cāng hán liú shū juàn xīn guàn   sàn zhī jiān chèn 西 fēng chū yuǎn shān   suí
shuǐ liú shēn jiàn   wèi xiāo hàn yáng tái shì   qín lǐng fēi hái