【双调】得胜乐

元代 白朴
春 丽日迟,和风习,共王孙公子游戏。醉酒淹衫袖湿,簪花压帽檐低。 夏 酷暑天,葵榴发。喷鼻香十里荷花,兰舟斜缆垂杨下。只宜铺枕簟、向凉亭披襟散发。 秋 玉露冷,蛩吟砌。听落叶西风渭水,寒雁儿长空嘹唳。陶元亮醉在东篱。 冬 密布云,初交腊。偏宜去扫雪烹茶,羊羔酒添价。胆瓶内温水浸梅花。 又 独自寝,难成梦,睡觉来怀儿里抱空。六幅罗裙宽褪,玉腕上钏儿松。 独自走,踏成道,空走了千遭万遭。肯不肯疾些儿通报,休直到教担阁得天明了。 红日晚,遥天暮,老树寒鸦几簇。咱为甚妆妆频觑,怕有那新雁儿寄来书。 红日晚,残霞在,秋水共长天一色。寒雁儿呀呀的天外,怎生不捎带个字儿来?
chūn
chí   fēng   gòng wáng sūn gōng yóu zuì jiǔ yān shān xiù shī 湿   zān huā mào yán
xià
shǔ tiān   kuí liú pēn xiāng shí huā   lán zhōu xié lǎn chuí yáng xià zhǐ zhěn diàn xiàng liáng tíng jīn sàn
qiū
lěng   qióng yín tīng luò 西 fēng wèi shuǐ   hán yàn ér cháng kōng liáo táo yuán liàng zuì zài dōng
dōng
yún   chū jiāo piān sǎo xuě pēng chá   yáng gāo jiǔ tiān jià dǎn píng nèi wēn shuǐ jìn méi huā
yòu
qǐn   nán chéng mèng   shuì jiào lái huái 怀 ér bào kōng liù luó qún kuān tùn   wàn shàng chuàn ér sōng
zǒu   chéng dào   kōng zǒu le qiān zāo wàn zāo kěn kěn xiē ér tōng bào   xiū zhí dào jiào dān tiān míng liǎo
hóng wǎn   yáo tiān   lǎo shù hán zán wéi shèn zhuāng zhuāng pín   yǒu xīn yàn ér lái shū
hóng wǎn   cán xiá zài   qiū shuǐ gòng cháng tiān hán yàn ér de tiān wài   zěn shēng shāo dài ér lái