【双调】大德歌(四首)

元代 关汉卿
春 子规啼,不如归,道是春归人未归。几日添憔悴,虚飘飘柳絮飞。一春鱼雁无消息,则见双燕斗衔泥。 夏 俏冤家,在天涯,偏那里绿杨堪系马?困坐南窗下,数对清风想念他。蛾眉淡了教谁画?瘦岩岩羞带石榴花。 秋 风飘飘,雨潇潇,便做陈抟睡不着。懊恼伤怀抱,扑簌簌泪点抛。秋蝉儿噪罢寒蛩儿叫,淅零零细雨打芭蕉。 冬 雪纷纷,掩重门,不由人不断魂,瘦损江梅韵。那里是清江江上村?香闺里冷落谁瞅问?好一个憔悴的凭阑人!
chūn
guī   guī   dào shì chūn guī rén wèi guī tiān qiáo cuì   piāo piāo liǔ fēi chūn yàn xiāo xi   jiàn shuāng yàn dòu xián
xià
qiào yuān jiā   zài tiān   piān 绿 yáng kān   kùn zuò nán chuāng xià   shù duì qīng fēng xiǎng niàn é méi dàn le jiào shuí huà   shòu yán yán xiū dài shí liú huā
qiū
fēng piāo piāo   xiāo xiāo   biàn 便 zuò chén tuán shuì zháo ào nǎo shāng huái 怀 bào   lèi diǎn pāo qiū chán ér zào hán qióng ér jiào   líng líng jiāo
dōng
xuě fēn fēn   yǎn chóng mén   yóu rén duàn hún   shòu sǔn jiāng méi yùn shì qīng jiāng jiāng shàng cūn   xiāng guī lěng luò shuí chǒu wèn   hǎo qiáo cuì de píng lán rén