【双调】楚天遥过清江引

元代 薛昂夫
花开人正欢,花落春如醉。春醉有时醒,人老欢难会,一江春水流,万点杨花坠。谁道是杨花?点点离人泪! 回首有情风万里,渺渺天无际。愁共海潮来,潮去愁难退,更那堪晚来风又急! 屈指数春来,弹指惊春去。蛛丝网落花,也要留春住。几日喜春晴,几夜愁春雨。六曲小山屏,题满伤春句。 春若有情应解语,问着无凭据。江东日暮云,渭北春天树,不知那答儿是春住处? 有意送春归,无计留春住。明年又着来,何似休归去?桃花也解愁,点点飘红玉。目断楚天遥,不见春归路。 春若有情春更苦,暗里韶光度。夕阳山外山,春水渡傍渡,不知那答儿是春住处?
huā kāi rén zhèng huān   huā luò chūn zuì chūn zuì yǒu shí xǐng   rén lǎo huān nán huì   jiāng chūn shuǐ liú   wàn diǎn yáng huā zhuì shuí dào shì yáng huā   diǎn diǎn rén lèi  
huí shǒu yǒu qíng fēng wàn   miǎo miǎo tiān chóu gòng hǎi cháo lái   cháo chóu nán tuì 退   gèng kān wǎn lái fēng yòu  
zhǐ shù chūn lái   tán zhǐ jīng chūn zhū wǎng luò huā   yào liú chūn zhù chūn qíng   chóu chūn liù xiǎo shān píng   mǎn shāng chūn
chūn ruò yǒu qíng yīng jiě   wèn zhe píng jiāng dōng yún   wèi běi chūn tiān shù   zhī ér shì chūn zhù chù  
yǒu sòng chūn guī   liú chūn zhù míng nián yòu zhe lái   xiū guī   táo huā jiě chóu   diǎn diǎn piāo hóng duàn chǔ tiān yáo   jiàn chūn guī
chūn ruò yǒu qíng chūn gèng   àn sháo guāng yáng shān wài shān   chūn shuǐ bàng   zhī ér shì chūn zhù chù