【双调】沉醉东风_蔬圃莲池药

元代 张养浩
蔬圃莲池药阑,石田茅屋柴关。俺这里花发的疾,溪流的慢,绰然亭别是人间。对着这万顷风烟四面山,因此上功名意懒! 班定远飘零玉关,楚灵均憔悴江干。李斯有黄犬悲,陆机有华亭叹,张柬之老来遭难。把个苏子瞻长流了四五番,因此上功名意懒! 昨日颜如渥丹,今朝鬓发斑斑。恰才桃李春,又早桑榆晚,断送了古人何限?只为天地无情乐事悭,因此上功名意懒! 郭子仪功威吐蕃,李太白书骇南蛮。房玄龄经济才,尉敬德英雄汉,魏徵般敢言直谏。这的每都不满高人一笑看,因此上功名意懒! 苫茅屋白云数间,睡芸窗红日三竿。远近村,高低涧,把人我是非遮断。阆苑蓬莱咫尺间,园此上功名意懒! 万言策长沙不还,六韬书云梦空叹。只为他进身的疾,收心的晚,终不免有许多忧患。见了些无下梢从前玉笋班,因此上功名意懒! 笔砚琴书座间,松筠梅菊江于。欢有余,春无限,绰然亭只疑在天上。万事无心一钓竿,因此上功名意懒。 寄阅世道人侯和卿 披一领熬日月耐风霜道袍,系一条锁心猿拴意马环绦。穿一对圣僧鞋,带一顶温公帽,一心敬奉三教。休指望做神仙上九霄,只落得无是非清闲到老。
shū lián chí yào lán   shí tián máo chái guān ǎn zhè huā de   liú de màn   chuò rán tíng bié shì rén jiān duì zhe zhè wàn qǐng fēng yān miàn shān   yīn shàng gōng míng lǎn  
bān dìng yuǎn piāo líng guān   chǔ líng jūn qiáo cuì jiāng gān yǒu huáng quǎn bēi   yǒu huá tíng tàn   zhāng jiǎn zhī lǎo lái zāo nàn zhān cháng liú le fān   yīn shàng gōng míng lǎn  
zuó yán dān   jīn zhāo bìn bān bān qià cái táo chūn   yòu zǎo sāng wǎn   duàn sòng le rén xiàn   zhǐ wèi tiān qíng shì qiān   yīn shàng gōng míng lǎn  
guō zi gōng wēi   tài bái shū hài nán mán fáng xuán líng jīng cái   wèi jìng yīng xióng hàn   wèi zhēng bān gǎn yán zhí jiàn zhè de měi dōu mǎn gāo rén xiào kàn   yīn shàng gōng míng lǎn  
shān máo bái yún shù jiān   shuì yún chuāng hóng sān gān 竿 yuǎn jìn cūn   gāo jiàn   rén shì fēi zhē duàn làng yuàn péng lái zhǐ chǐ jiān   yuán shàng gōng míng lǎn  
wàn yán cháng shā hái   liù tāo shū yún mèng kōng tàn zhǐ wèi jìn shēn de   shōu xīn de wǎn   zhōng miǎn yǒu duō yōu huàn jiàn le xiē xià shāo cóng qián sǔn bān   yīn shàng gōng míng lǎn  
yàn qín shū zuò jiān   sōng yún méi jiāng huān yǒu   chūn xiàn   chuò rán tíng zhǐ zài tiān shàng wàn shì xīn diào gān 竿   yīn shàng gōng míng lǎn
yuè shì dào rén hóu qīng
lǐng áo yuè nài fēng shuāng dào páo   tiáo suǒ xīn yuán shuān huán tāo chuān 穿 duì shèng sēng xié   dài dǐng wēn gōng mào   xīn jìng fèng sān jiào xiū zhǐ wàng zuò shén xiān shàng jiǔ xiāo   zhǐ luò de shì fēi qīng xián dào lǎo