【双调】蟾宫曲 山间书事

元代 吴西逸
系门前柳影兰舟,烟满吟蓑,风漾闲钩。石上云生,山间树老,桥外霞收。 玩青史低头袖手,问红尘缄口回头。醉月悠悠,漱石休休,水可陶情,花可融愁。 游玉隆宫 碧云深隐隐仙家,药杵玄霜,饭煮胡麻。林下樽,云中鸡犬,树底茶瓜。 香不断灯明绛蜡,火难消炉炼丹砂。朗诵南华,懒上浮槎。笑我尘踪,走遍天涯。 席上 博秦楼一笑千金,谁是知音?知此闲心。袅娜花枝,依稀眉宇,香动词林。 止谈笑何须荐寝,尽疏狂足可披襟。乐事追寻,歌罢归来,嗟叹于今。 寄友 望故人目断湘皋,林下丰姿,尘外英豪。岂惮双壶?不辞千里,命驾相招。 便休题鱼龙市朝,好评论莺燕心交。醉后联镳,笑听江声,如此风涛。 寄情 半缄书好寄平安,几句别离,一段艰难。泪湿乌丝,愁随锦字,望断雕鞍。 恨鱼雁因循寄简,对鸳鸯展转忘餐。楼外云山,烟水重重,成病看看。 纪旧 折花枝寄与多情,唤起真真,留恋卿卿。隐约眉峰,依稀雾鬓,仿佛银屏。 曾话旧花边月影,共衔杯扇底歌声。款款深盟,无限思量,语笑盈盈。
mén qián liǔ yǐng lán zhōu   yān mǎn yín suō   fēng yàng xián gōu shí shàng yún shēng   shān jiān shù lǎo   qiáo wài xiá shōu
wán qīng shǐ tóu xiù shǒu   wèn hóng chén jiān kǒu huí tóu zuì yuè yōu yōu   shù shí xiū xiū   shuǐ táo qíng   huā róng chóu 。      yóu lóng gōng
yún shēn yǐn yǐn xiān jiā   yào chǔ xuán shuāng   fàn zhǔ lín xià zūn     yún zhōng quǎn   shù chá guā
xiāng duàn dēng míng jiàng   huǒ nán xiāo liàn dān shā lǎng sòng nán huá   lǎn shàng chá xiào chén zōng   zǒu biàn tiān 。      shàng
qín lóu xiào qiān jīn   shuí shì zhī yīn   zhī xián xīn niǎo nuó huā zhī   méi   xiāng dòng lín
zhǐ tán xiào jiàn qǐn   jǐn shū kuáng jīn shì zhuī xún   guī lái   jiē tàn jīn 。      yǒu
wàng rén duàn xiāng gāo   lín xià fēng 姿   chén wài yīng háo dàn shuāng   qiān   mìng jià xiāng zhāo
biàn 便 xiū lóng shì cháo   hǎo píng lùn yīng yàn xīn jiāo zuì hòu lián biāo   xiào tīng jiāng shēng   fēng tāo 。      qíng
bàn jiān shū hǎo píng ān   bié   duàn jiān nán lèi shī 湿   chóu suí jǐn   wàng duàn diāo ān
hèn yàn yīn xún jiǎn   duì yuān yāng zhǎn zhuǎn wàng cān lóu wài yún shān   yān shuǐ chóng chóng   chéng bìng kàn kàn 。      jiù
zhé huā zhī duō qíng   huàn zhēn zhēn   liú liàn qīng qīng yǐn yuē méi fēng   bìn   fǎng 仿 yín píng
céng huà jiù huā biān yuè yǐng   gòng xián bēi shàn shēng kuǎn kuǎn shēn méng   xiàn liáng   xiào yíng yíng