双瓣红梅

明代 释函是
输却微香与雪同,疏斜终日笑东风。秖因世眼妨寒素,放出绯衣不厌重。
shū què wēi xiāng xuě tóng   shū xié zhōng xiào dōng fēng zhī yīn shì yǎn fáng hán   fàng chū fēi yàn zhòng